Có ba ngàn nước yếu, muỗng nào có thể biết ta ấm hay lạnh? Tôi đã tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần. Sau đó, vẫn chưa có câu trả lời chắc chắn.Gió mùa thu ảm đạm và gió nhẹ. Mùa thu năm ấy đã lặng lẽ đến.Trong buổi chiều hỗn loạn này, một người đang đi dọc con đường ven sông với lá rơi. Những chiếc lá khô héo đang vuốt ve bên anh. Anh không nhịn được đưa tay nhặt một chiếc lá đỏ. Trái tim ai rung động? Ngày nay, tất cả chúng ta đều quấn mình quá chặt, luôn để mặt mạnh mẽ và độc lập nhất của mình cho người khác.Để bảo vệ bản thân khỏi bị tổn hại, tất cả họ đều có thói quen cải trang.Dường như không ai có thể phát hiện ra lỗ hổng trong những khoảng trống đó.Đối mặt với thành phố ồn ào, đông đúc và cuộc sống nặng nề này.Mỉm cười và làm việc chăm chỉ là điều chúng ta phải làm để tiến về phía trước.Dù kiệt sức nhưng chúng ta chỉ có thể kiên trì.Chúng ta vẫn tin rằng xa xa có biển trời bao la mà lòng ta hằng mong đợi.Trên con đường này không thể tránh khỏi sẽ có nhiều nỗi cô đơn, hụt hẫng nên tôi đặc biệt mong được an ủi về mặt tinh thần.Tôi mong nó có thể được chia sẻ, thấu hiểu và an ủi.Tôi tin rằng cũng có nhiều người như tôi cảm thấy đời sống tinh thần cao cả hơn đời sống vật chất rất nhiều.Nhưng tôi không phủ nhận nền tảng vật chất. Tôi chỉ chọn một trong hai. Tinh thần chắc chắn là quan trọng.Đây là sự tồn tại đẹp nhất đến từ tâm hồn.Đường đời còn dài, nhưng nếu có những người cùng chí hướng thì chúng ta có thể giúp đỡ, hỗ trợ lẫn nhau.Điều đó sẽ tuyệt vời biết bao. Người ta nói tôi là người phụ nữ phóng khoáng, dễ dãi, luôn điềm tĩnh, điềm tĩnh nhưng ai có thể hiểu được nỗi đau sau khi xóa vết sẹo, ai có thể hiểu được sự mệt mỏi khi nằm xuống. Tôi không nói, vì tôi quen không nói gì, chỉ để trong đầu và viết ra chữ.Tôi viết lại, từng nét một, từng nét một.Lá rơi trên mặt đất, một tiếng thở dài, một suy nghĩ sâu sắc và một nỗi buồn.Có ba ngàn nước yếu, ai có thể biết được ta ấm hay lạnh?