Khi lá mùa thu chuyển sang màu vàng và những chiếc lá khô rụng khỏi cành như những cánh bướm, tôi mới nhận ra rằng kết thúc của thịnh vượng là sự hoang tàn vô tận.Hãy trân trọng hoa nở để không cô đơn khi hoa tàn.Có thể hoa nở, có thể lại tàn.
Thời gian tao nhã như tách trà mới pha, tỏa hương thơm nhẹ nhàng, nhưng chỉ khi thật sự nếm thử mới phát hiện ra vị đắng trong đó. Ký ức trong trẻo và nông cạn, như ánh hoàng hôn buông xuống.Ngay cả khi mặt trời lặn trên ngọn núi phía tây, những đám mây đầy màu sắc vẫn phản chiếu ánh hoàng hôn và đọng lại rất lâu.Và khi nó thực sự mờ đi, đó thực sự là bóng tối vô tận. Chợt nghĩ lại, hóa ra ánh hoàng hôn lại có thể đẹp đến thế.
Hoa nở rồi tàn, sau thịnh vượng là nỗi cô đơn vô tận, giống như sau khi tia nắng cuối cùng trượt xuống dãy núi phía Tây, mở ra là bóng tối lạnh lẽo vô tận.Có thể hoa nở, có thể lại tàn.Chính vì biết sự hoang tàn của những bông hoa đã tàn, mà mỗi lần hoa nở rộ, hương thơm tràn ngập, chúng ta sẽ than thở về sự thịnh vượng của những bông hoa khi nở, nhưng sự hoang tàn của những bông hoa lại tàn lụi.Có thể sẽ có hoa nở sau khi hoa tàn, nhưng không phải hoa nào cũng nở vào mùa mới sau khi hoa tàn. Có những bông hoa một khi đã héo sẽ không bao giờ nở hoa nữa.Giống như quá khứ, nó không còn tồn tại nữa.
Có thể hoa nở, có thể tàn, nhưng vạn vật trên đời đều tiến triển một cách vòng vo và lớn lên trong thăng trầm.Đằng sau mỗi nơi náo nhiệt, ai biết được đã trải qua nỗi cô đơn hay nỗi đau vô danh? Chỉ sau khi trải qua nỗi đau, chúng ta mới thực sự học được cách trở nên mạnh mẽ.Chúng ta đã được, đã trải qua, đã yêu thương một số người, vật một cách sâu sắc, nhưng khi đánh mất họ, chúng ta sẽ hiểu rằng có một nỗi đau còn đau đớn hơn cả thể xác, đó là nỗi đau về tinh thần và nỗi đau trong trái tim. Cuối cùng, chúng ta thấy rằng nỗi đau này thường khó quên hơn. Rốt cuộc không có chỗ cho nó, không phải thể xác mà là một tâm hồn cô đơn.
Điều này thường xảy ra với mọi người, một số người có một số cảm xúc.Chúng ta không trân trọng nó khi có được nó mà luôn học cách tiếc nuối khi đánh mất nó. Chỉ khi đó chúng ta mới nhận ra rằng giây phút dịu dàng duy nhất trong ký ức của chúng ta là quý giá.Thời gian trôi qua như ngựa trắng, vội vã trôi qua. Cho đến cuối cùng, thời gian sẽ cho chúng ta biết: có những điều, một khi đã bỏ lỡ thì sẽ là mãi mãi, một khi quay lại, chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Có người nói: Nếu thứ gì đó thuộc về bạn, hãy để nó đi. Nếu vượt qua mưa gió mà vẫn có thể quay trở lại thì đó là của bạn. Nếu nó không thể quay lại, nó không phải là của bạn. Không cần phải ép buộc nó.Thực ra tôi không đồng tình với nhận định này, vì có những người, có những thứ một khi đã bỏ lỡ thì sẽ tồn tại suốt đời.Chia tay là vĩnh viễn, ngoảnh lại sẽ không bao giờ gặp lại nhau.Suy cho cùng, thứ không thể giữ lại chính là thời gian phù du. Những gì còn lại chỉ là nỗi nhớ nông cạn, nằm sâu trong ký ức.Dòng ký ức lên xuống, ký ức sâu thẳm trong ký ức biến mất rồi lại xuất hiện. Khi ta nhớ lại quá khứ, nhớ về quá khứ, dù có nhiều “ấm áp” cũng có “sự mát mẻ”.Nếu có ba ngàn miếng nước, tôi chỉ lấy một muỗng.Trong đó có một chút gì đó buồn tẻ và một chút buồn bã.
Có thể hoa nở, có thể lại tàn.Có lẽ tôi đã đọc quá nhiều truyện có cái kết viên mãn nên tôi tin chắc rằng mọi câu chuyện trên đời đều có một kết thúc có hậu.Cho đến giây phút cuối cùng khi hoa tàn, tôi nhìn thấy khung cảnh hoang tàn trước mắt mà lòng tôi xót xa vô cùng.Đến một lúc nào đó, tôi phát hiện ra mình đã trở nên quá xúc động khi nhìn vào hạt lạc và nước.Tuy nhiên, trên đời có đủ loại phong cách, nhưng tôi lại yêu nhất phong cách u sầu nhất. Dù không hoàn hảo nhưng cũng đủ để tôi tận hưởng một nửa mùa thu đông.
Lá rụng nhiều như hoa nở trên cành.Thời gian quá dài và trí nhớ quá nông cạn.Tôi không biết tôi đã thấy câu này ở đâu.Sau khi hoa nở rồi sẽ tàn, mùa thu cũng sẽ có lá rụng.Hoa nở, nở tinh khiết và đẹp đẽ.Hoa tàn, nỗi buồn thất bại, nỗi tiếc nuối thất bại.Hoa nở rồi rụng, giống như người tụ tập rồi tản mác trên thế gian. Lần thứ hai là hoa nở, là bạn nắm tay người khác và nói thế giới này thật xa xôi. Một giây tiếp theo, có thể là sự bắt đầu cho sự tàn lụi của bông hoa, là khúc dạo đầu cho sự chia ly.Hoa không có tình yêu, con người có tình yêu. Hoa nở rồi rụng, người tụ tập rồi tản mác. Đây là luật.Nhưng nếu không muốn đau buồn, khóc lóc khi mất mát thì chỉ biết quý trọng khi có được nó.Hoa rụng, cảnh hoang tàn, lòng người hoang vắng.
Khi lá mùa thu chuyển sang màu vàng và những chiếc lá khô rụng khỏi cành như những cánh bướm, tôi mới nhận ra rằng kết thúc của thịnh vượng là sự hoang tàn vô tận.Hãy trân trọng hoa nở để không cô đơn khi hoa tàn.Có thể hoa nở, có thể lại tàn.