Gần nửa năm nay, tôi cảm thấy như mất liên lạc với mọi người. Khi mới nhận được điện thoại, tôi đã vô tình mở QQ và WeChat để xem có ai tìm kiếm mình không. Bây giờ, mọi người hỏi tôi: Bạn có muốn tôi tháo điện thoại của bạn ra và giữ nó một lúc không? Tôi nói không, biết rất rõ sẽ không có ai liên lạc với tôi. Đội trưởng cũ nói rằng đó là chuyện bình thường.Khi đến đây, bạn sẽ dần cảm thấy mình đã mất đi những người bạn, cũng giống như nhóm người mà trước đây bạn bất đắc dĩ phải rời đi, nếu bây giờ nhìn lại thì đáng lẽ bạn đã phải rời đi từ lâu rồi. Lượng thông tin từ lâu đã không liên quan gì đến bạn.Đi xem những thứ đó làm tiêu tốn thời gian rảnh rỗi ít ỏi của tôi.
Tôi chưa bao giờ bước vào xã hội. Một số người nói rằng tôi hơi lười biếng khi làm việc. Đột nhiên, một ngày nọ, ông chủ trực tiếp tìm được một người mới và trực tiếp nói với bạn rằng bạn có thể rời đi. Lúc đó bạn mới hiểu xã hội là như thế nào.Nơi nào nó có thể giống như một trường học? Ở đây chúng tôi sẽ làm một số công tác tư tưởng cho các bạn để các bạn chăm chỉ làm việc, học tập chăm chỉ.Chắc chắn rồi, mọi thứ trở nên rất thực tế.
Hãy quên chuyện tình yêu đi. Bạn vẫn đang ở cái tuổi mà bạn chẳng có gì cả. Bạn vẫn muốn mua một chiếc ô tô và một ngôi nhà với giá ít nhất 1 triệu đồng. Dù có tiền thì bạn vẫn phải sống. Nếu bạn vẫn muốn ra ngoài uống rượu và ca hát thì sẽ rất khó khăn nhưng sẽ tạo thêm gánh nặng.Khi một ngày nào đó mọi thứ trở nên ổn định thì cũng chưa muộn.
Nhìn ra ngoài cửa sổ nhìn những chồi cây lẻ loi trên sa mạc phủ đầy ngạnh, không biết vì nắng nóng hay vì gió cát…